Yêu cầu này chạm đúng hạn chế trong điều hành. Trong các cuộc họp, chúng ta thường nghe những chỉ đạo như "phải quyết liệt hơn", "khẩn trương triển khai", "tăng cường phối hợp", "đẩy nhanh tiến độ". Những lời này thể hiện định hướng và quyết tâm, nhưng chưa phải là một nhiệm vụ có thể tổ chức thực hiện. Nếu cuộc họp kết thúc mà vẫn chưa rõ ai làm, làm việc gì, khi nào phải xong và kết quả được kiểm tra ra sao thì công việc rất dễ quay lại vòng lặp quen thuộc: "đang nghiên cứu", "đang xem xét", "đang triển khai", "đang phối hợp".
Rồi đến cuộc họp sau, những việc cũ lại được nhắc lại bằng những yêu cầu mạnh hơn. Ai cũng bận, báo cáo nào cũng có tiến độ, nhưng vấn đề cần giải quyết vẫn còn đó. Điều thiếu không hẳn là quyết tâm, mà là cách biến quyết tâm thành công việc cụ thể.
Một nhiệm vụ chỉ thực sự bắt đầu khi xác định được đầu ra cần đạt, người chịu trách nhiệm và thời hạn hoàn thành. Chẳng hạn, yêu cầu "đẩy nhanh giải ngân" vẫn còn quá chung. Cần chỉ rõ dự án nào đang chậm, vướng ở khâu nào, cơ quan nào phải xử lý, khi nào hoàn thành và ai chịu trách nhiệm nếu tiếp tục chậm. Khi đó, người thực hiện biết mình phải làm gì; người lãnh đạo có căn cứ để theo dõi; kết quả cũng không thể bị che lấp bằng những báo cáo chung chung.
Đánh giá công việc cũng phải dựa vào kết quả, không chỉ dựa vào quy trình đã thực hiện. Một cơ quan có thể tổ chức nhiều cuộc họp, ban hành nhiều văn bản và gửi nhiều báo cáo, nhưng điều người dân và doanh nghiệp quan tâm là vấn đề của họ có được giải quyết hay không.
Cải cách thủ tục hành chính là một phép thử rõ nhất. Thay vì chỉ yêu cầu "đẩy mạnh cắt giảm", cần xác định thủ tục nào phải bỏ, điều kiện nào phải đơn giản hóa, cơ quan nào chịu trách nhiệm và người dân, doanh nghiệp sẽ tiết kiệm được bao nhiêu thời gian, chi phí. Một thủ tục không còn cần thiết nhưng vẫn tồn tại trên giấy sẽ tiếp tục làm mất thời gian của xã hội. Một quy định chồng chéo không được chỉ rõ cơ quan xử lý sẽ tiếp tục cản trở hoạt động sản xuất, kinh doanh, dù trong báo cáo vẫn ghi là "đang tháo gỡ".
"Không giao việc bằng khẩu hiệu" vì thế không có nghĩa là phủ nhận vai trò của những thông điệp định hướng. Một tổ chức vẫn cần mục tiêu chung và sự động viên. Nhưng sau định hướng phải là nhiệm vụ; sau lời kêu gọi phải là phân công; sau cam kết phải là kết quả có thể kiểm tra. Nếu chỉ dừng ở những câu chữ mạnh mẽ, quyết tâm rất dễ tan dần qua các tầng nấc thực hiện. Quản trị tốt không phải là nói nhiều hơn về quyết tâm, mà là làm rõ việc phải làm, trao đủ quyền cho người thực hiện và kiểm tra đến cùng kết quả.
Bình luận (0)